16/10/14

Ra đi ta có được gì ?

Ra đời hai tay trắng. Lìa đời trắng hai tay. Sao mãi nhặt cho đầy.. Túi đời như mây bay..........

Tất cả chân lý đều ở trong cuộc sống này, khi sống với tham sân si thì đó là luân hồi đau khổ, khi đoạn tận tham sân si thì đó là Niết-bàn tịch tịnh. Vậy bài học là thấy ra đâu là đau khổ, đâu là Niết-bàn và nguyên nhân của nó ngay trong chính mình và cuộc sống chứ không phải cố gắng cho những ảo tưởng ở tương lai... Lắng nghe, quan sát lại chính mình trong tương giao với cuộc sống, sẽ thấy ra (vipassati) mọi chân lý mà chư Phật đã chứng ngộ.
Viên Minh

“ Sức mạnh của trẻ thơ là tiếng khóc. Sức mạnh của đàn bà là phẩn nộ. Sức mạnh của người ăn trộm là vũ khí. Sức mạnh của vua chúa là quyền uy. Sức mạnh của kẻ ngu là áp đảo. Sức mạnh của bậc hiền trí là cảm hóa. Sức mạnh của người đa văn là thẩm sát. Sức mạnh của sa môn là nhẫn nhịn.”
Dalai Lama

Phần lớn chúng ta khổ vì muốn được thường, lạc, ngã mà không thấy vô thường, khổ, vô ngã trong vạn pháp. Trong vô thường mà muốn thường hằng, trong khổ đau mà muốn hạnh phúc, trong vô ngã mà muốn đó là ta, của ta và tự ngã của ta: Đây được gọi là những điên đảo tưởng.
Mọi sự mọi vật do duyên sinh đều có biến đổi, có thành hoại, có sinh diêt. Do đó ai muốn chúng thường còn thì tự chuốc lấy khổ đau. Ví dụ như hoa Mai có nở có tàn nhưng ai muốn hoa Mai nở mãi không tàn thì sẽ khổ đau thất vọng .
Mọi sự mọi vật do ái dục + vô minh, tức tham-sân + si chi phối trong các hành động tạo tác mà đưa đến sầu khổ. Ví dụ như đời người có sinh, già, đau, chết nhưng ai tham sống sợ chết thì sẽ khổ đau phiền muộn.
Mọi sự mọi vật vốn vận hành theo quy luật tự nhiên của chúng, còn ý niệm "ta, của ta, tự ngã của ta" được gán ghép vào đó chỉ là ảo tưởng. Và chính ảo tưởng này đem lại khổ sầu. Ví dụ như mắt thấy mà cho là "ta thấy", tai nghe mà cho là "ta nghe"... rồi "đây là con ta", "đây là tài sản của ta"... nên mới khổ.
Viên Minh

Bởi chúng ta không thể thay đổi được thế giới xung quanh, nên chúng ta đành phải sửa đổi chính mình, đối diện với tất cả bằng lòng từ bi và tâm trí huệ”.
Ra đời hai tay trắng.
Lìa đời trắng hai tay.
Sao mãi nhặt cho đầy.
Túi đời như mây bay.
Hãy thành thật đối diện với mâu thuẫn và khuyết điểm trong tâm mình, đừng lừa dối chính mình.
Dalai Lama

Thiên Đàng, Cực Lạc, chỉ là cách gọi tên thôi. Phật giáo, Thiên Chúa giáo chỉ là hệ thống tổ chức Tôn giáo và Giáo lý thôi. Trên thực tế Chân Lý vẫn là một đối với người đã giác ngộ. Giống như người miền Trung gọi là củ sắn thì người miền Nam gọi là củ mì, còn người nào ăn củ đó rồi thì mới thấy chỉ là một củ thôi ...
Khi còn tranh cãi nhau về cách lập ngôn hay còn chấp giữ hệ thống lý thuyết riêng của mình thì vẫn còn chưa thấy Chân Lý... Chính ý niệm của con người chia cắt manh mún Sự Thật thành cái của tôi và của anh mà thôi.
Viên Minh

Sự khác biệt giữa con người là do mức tiến hóa khác nhau qua các kiếp sống. Có khi nào ta thù ghét một kẻ kém ta? Nhận thức rằng “ Vạn vật đồng nhất ”, ta sẵn sàng tha thứ cho kẻ khác, vì họ không hiểu biết, không ý thức hành động của mình, vả lại họ và ta nào có khác nhau đâu. Khi ta hiểu rằng vạn vật như chính mình, từ loài người qua loài thú, thảo mộc, kim thạch, và ý thức rằng mọi vật đều có sự sống, đều có Thượng đế ngự ở trong, ta sẽ cởi bỏ thành kiến, mở rộng lòng thương đến muôn loài.
Dalai Lama

Có hai cách biết: Một là cái biết thực tính (paramattha), hai là cái biết chế định (paññatti) với khái niệm.
Khi biết thực tính thì không qua khái niệm và không phản ứng tạo tác (không làm: vô vi, hoặc làm mà không tạo tác: duy tác).
Khi biết chế định với khái niệm thì có hai cách: Một là làm thiện theo nhu cầu cần thiết, hai là làm bất thiện theo tà kiến và tham ái.
Vì vậy, thấy biết chân thật là chính, còn làm hay không là một động lực tất yếu từ sự thấy biết này.
Viên Minh

“Sống với đạo Phật:
- Nếu không nói được những gì Phật nói, hãy im lặng như chánh pháp; đừng nói những lời ác, xuyên tạc, bịa đặt, vu khống, làm tổn hại kẻ khác.
- Nếu không làm được những gì Phật làm, hãy im lặng và lắng nghe, quán sát, học hỏi những thiện tri thức; đừng vọng động làm những điều thương tổn đến tha nhân”.
Dalai Lama

Trí tuệ không để bản ngã xen vào (= chấp thủ của các tư kiến) sự vận hành của các Pháp được gọi là Minh. Chỉ có Minh mới chấm dứt được toàn bộ tiến trình của bản ngã trói buộc con người, làm cho con người bị động trong vòng luân hồi sinh tử.
Viên Minh

“Ác khẩu, mãi mãi đừng để nó thốt ra từ miệng chúng ta, cho dù người ta có xấu bao nhiêu, có ác bao nhiêu.
- Anh càng nguyền rủa họ, tâm anh càng bị nhiễm ô.
- Anh hãy nghĩ, họ chính là thiện tri thức của anh”.
Dalai Lama

- Trong lành là tuyệt đỉnh của Giới. Định
- Tĩnh lặng là tuyệt đỉnh của Định.
- Sáng suốt là tuyệt đỉnh của Tuệ.
Thực ra, chỉ có buông xả mới đạt được tuyệt đỉnh của Giới Định Tuệ mà thôi...
Viên Minh

“Người mà trong tâm chứa đầy cách nghĩ và cách nhìn của mình thì sẽ không bao giờ nghe được tiếng lòng người khác.
Ví như trong tay anh nắm chặt một vật gì mà không buông xuống, thì anh chỉ có mỗi thứ ấy, nếu anh chịu buông xuống, thì anh mới có cơ hội chọn lựa những thứ khác.
Vì thế, nếu một người luôn khư khư với quan niệm của mình, không chịu buông xuống thì trí tuệ chỉ có thể đạt đến ở một mức độ nào đó mà thôi.”
Dalai Lama

Hãy tin vào tất cả nhưng cũng đừng tin vào điều gì cả, hay nói chính xác hơn là đừng bám víu vào bất cứ điều gì. Tin vào mọi sự, mọi người, mọi vật… vì tất cả điều gì đến với mình đều có nhân duyên với mình, đều là bài học giúp mình học ra cái đúng cái sai, cái xấu cái tốt, cái chân cái giả…
Do đó phải biết ơn và phải học cho thật nhiệt tình, tận tâm và chuyên chú… chứ không nên chểnh mảng.
Nhưng cẩn thận đấy, đừng bám víu vào điều gì, vì bám víu là dính mắc, dính mắc là trói buộc, trói buộc là đau khổ, là không còn thong dong tự tại...
Viên Minh

"Hạnh phúc không phải là thứ có sẵn, Nó đến từ chính hành động của bạn.. .
Tín ngưỡng của tôi rất đơn giản. Không cần có các chùa chiền, không cần các triết lý cao siêu. Tim và óc của tôi là các chùa chiền; triết lý của tôi là lòng tốt.
Dalai Lama

Đến một lúc ...

Khi đã trải qua bao buồn vui thương ghét, bao hy vọng chán chường, bao thành công thất bại, đến một lúc chúng ta chợt nhận thấy rằng tất cả mọi sự trên đời đều đến rồi đi, đều có rồi không, dường như chỉ là một tuồng ảo hóa.

Đến một lúc, chúng ta bỗng thông hiểu tất cả mọi quy luật của đất trời: không có gì là trường tồn bất biến, ngược lại, chính nhờ biến đổi mà chúng ta có được những điều mới mẻ tinh khôi.

Đến một lúc, mọi giông tố mịt mùng không che nổi sự bừng sáng của con tim và mọi khổ đau buồn tủi không đánh gục được niềm lạc quan tiềm ẩn trong tinh thần.

Chúng ta sống quá lâu trong thành kiến và định kiến hẹp hòi, và thói xấu nàycùng chen chân với lòng kiêu ngạo trong ngôi nhà bản ngã; đến một lúc, chúng ta cần phải bước ra khỏi cửa để ngắm nhìn tất cả sự mênh mông bát ngát của đất trời.

Đến một lúc, chúng ta cảm nhận được niềm vui khi lòng mình rộng mở và tim mình thắp sáng lên niềm tin yêu vào cuộc sống

Đến một lúc, chúng ta nhìn lại và cười vào những trò hề do chính mình tạo ra,và chúng ta trở nên trầm lắng để nghiệm ra tâm hồn cần tĩnh tại dường nào

Chúng ta chợt nhận thấy quy luật sâu xa của hạnh phúc trong cuộc sống không chỉ là đón nhận mà còn là cho đi.

Đến một lúc, chúng ta cảm thấy ngập tràn hạnh phúc không phải vì vớt lên được cái gì đó từ dòng nước, mà chính là quăng xuống bớt để dòng nước cuốn trôi

Đến một lúc, chúng ta hiểu được niềm vui đích thật không phải là ở đỉnh vinh quang hay ngọn núi ngập hoa vàng, mà chính là được bước đi thảnh thơi và ngắm hoa đồng cỏ nội trên đường.

Chúng ta chợt nhận ra rằng hạnh phúc không ở đâu xa mà chính là được mãn nguyện trong từng giây phút hiện tại.

Khi đã trải qua bao buồn vui thương ghét, bao hy vọng chán chường, bao thành công thất bại, đến một lúc chúng ta chợt nhận thấy rằng tất cả mọi sựtrên đời đều đến rồi đi, đều có rồi không, dường như chỉ là một tuồng ảo hóa.

Chúng ta cảm thấy mọi lý luận, ngôn từ đều thừa thãi, thay vào đó chỉ cần một nụ cười, một ánh mắt hoặc một tình thương nồng ấm, dẫu chỉ là của khách qua đường, cũng đủ làm cho ta ấm lòng và hạnh phúc hơn trong cuộc sống.

Đến một lúc, chúng ta thấy tuổi trẻ của mình chỉ toàn là ước mơ và nỗ lực xây đắp một tương lai mơ hồ, và tuổi già thì luôn hồi tưởng và tiếc nuối một dĩ vãng xa rồi.

Trong đời người ngắn ngủi chúng ta đã bỏ lỡ bao sự sống nhiệm mầu trong thực tại giản đơn.

Đến một lúc, chúng ta hiểu ra rằng duy chỉ tình thương chứ không phải thứ gì khác, mới giúp được con người thiết lập lại trật tự và hòa bình cho nhân loại.

Mọi dòng sông đều chảy ra biển cả, mọi con đường chân lý đều hướng về nẻo đạo vô biên, và mọi yêu thương chung cuộc đều đạt đến chân phúc.

Đến một lúc, chúng ta cần phải dọn đất trồng hoa trên mảnh vườn của mình,hơn là mỏi mòn chờ đợi ai đó mang hương sắc đến dâng cho mình.

Tất cả mọi hành động của ta chỉ là những đợt sóng lăn tăn trên mặt biển.

Đến một lúc, chúng ta cảm thấy rằng những việc làm thường nhật phải đem lạiniềm vui cho cuộc sống hàng ngày, chứ không phải là những ép buộc hay là tập quán khô khan máy móc trong đời.

Đến một lúc, chúng ta hiểu ra rằng ích kỷ thường khiến mình nhìn thấy lỗi lầmvà cái xấu nơi người khác hơn là nơi bản thân.

Chúng ta thường che chở và bảo vệ mình khỏi những tổn thương, nhưng như thế là vô tình làm hại và giết chết mình.

Đến một lúc, chúng ta cảm thấy sự tha thứ bao dung là món quà vô giá cầnthiết mà con người có thể trao tặng cho nhau không bao giờ vơi.

Khi chúng ta cảm thấy tham vọng của mình quá lớn trong khi đời người quángắn, là lúc chúng ta hiểu rằng hành trang cho lộ trình vạn dặm không phải là những gì có thể nắm bắt bên ngoài mà là tâm linh bất diệt bên trong.

Đến một lúc, chúng ta hiểu rằng con đường tâm linh tuyệt đối đơn độc, không ai có thể đi cùng mình dẫu đó là người thân yêu nhất.

Khi chúng ta cảm nhận được rằng những khoảnh khắc tĩnh lặng nhỏ bé trongtâm hồn còn quý giá hơn cả những tài sản được cất giữ chung quanh là lúc chúng ta định được giá trị đích thật của một kiếp người.

Chúng ta hiểu rằng cần thánh hóa đời sống hơn là đi tìm thiên đường ở chốn xa xôi.

Đến một lúc, chúng ta cảm thấy không còn khiếp sợ địa ngục hoặc một thế lực tối cao nữa; nhưng bằng trí tuệ tuyệt vời, chúng ta thấy rằng vạn pháp vốn là không, và số phận tùy thuộc vào khả năng giác ngộ của chính mình

Chúng ta cảm thấy nhẹ nhàng, thanh thản trước những mất mát, đau thương, vì dòng nước thanh lương có thể cuốn trôi đi bao hệ lụy và có thể đưa chúng ta đến bến bờ tươi sáng của ngày mai.

Sưu tầm

28/9/14

Từ thiện tại cơ sở khuyết tật Thiên Phước - lần 2



Chủ nhật ngày 28/09/2014 nhóm Hành Trình Từ Thiện lên đường đến cơ sở nuôi dưỡng và bảo trợ trẻ em khuyết tật Thiên Phước tại Ấp lô 6, xã An Nhơn Tây - Củ Chi.

Nhóm đến nhằm lúc các bé ăn trưa, các bé lớn có nhiệm vụ đúc cơm cho các trẻ nhỏ hơn mình, còn các trẻ bị liệt thì được các Soeur và các dì phụ trách đúc cơm. Trong số các bé khuyết tật có những trường hợp rất thương tâm:
  • bé Tú 12 tuổi không có nhận thức được từ ăn uống đến tắm rửa, vệ sinh được các Soeur chăm sóc đặc biệt;
  • bé Thuận 7 tuổi rất bất hạnh bị căn bệnh não không phát triển, gia đình em bỏ em ngoài cổng trại được các Soeur mang em vào nuôi dưỡng;
  • bé Chi 2 tuổi (sinh năm 2012) suy nghĩ, nói năng bình thường, vậy mà càng lớn xương bé lại không phát triển, mang trong người bộ xương giòn như thuỷ tinh dễ gãy. Gia đình bé cũng chăm sóc bé đến cuối năm 2013 và không đủ khả năng chăm sóc nên mang bé đến nhờ các Soeur giúp đỡ chăm sóc bé cho đến nay. Hiện tại bé rất là thông minh, lễ phép với mọi người đến thăm cháu.

    bé Chi
  • Bé Ngọc sinh năm 1999 suy nghĩ, nói năng bình thường, gia đình bé phát hiện xương bé dễ vỡ như thuỷ tinh nên không được cử động mạnh nên gia đình gặp khó khăn nhờ các Soeur giúp đỡ chăm sóc đến nay. Các Soeur cũng khổ cực với bé vì phải làm sao để bé không bị đau. Bé rất giỏi có thể tự làm những cành hoa và kết lại thành đoá hoa rất đẹp.

    bé Ngọc
Chuyến đi lần này ngoài việc gởi tặng cơ sở 1 triệu VND, nhóm còn mang theo dầu Neem và Lá Neem tặng cơ sở để giúp các bé trị bệnh nhiễm khuẩn đường ruột, dị ứng ghẻ lở ngoài da. Các Soeur áp dụng ngay việc sức dầu Neem cho các bé bị dị ứng nhiễm trùng da,... Nhóm cũng tranh thủ ghi lại những hình ảnh sống động trong sinh hoạt của trại cũng như sự chăm sóc tận tình của các Soeur dành cho các bé khuyết tật.

Tất cả các em được chở che, yêu thương trong tình yêu thương của Thiên Phước, của những mạnh thường quân và cả vòng tay nhân ái của xã hội. Điều này, đã giúp các em vơi đi nỗi đau, mặc cảm khi mang những khiếm khuyết trên người. Rất mong sao Thiên Phước sẽ nhận được sự đồng cảm, chia sẻ cũng như sự đóng góp ý kiến của tất cả mọi người để những việc làm ấy càng trở nên ý nghĩa và giúp xã hội ngày càng tốt đẹp hơn.

27/9/14

Album "Em ước mong sao"

Album được thực hiện theo ước nguyện của bé Võ Hoàng Ngân (9 tuổi), một bệnh nhi ung thư máu của chương trình Ước mơ của Thúy do Công ty Tuấn Trinh hỗ trợ sản xuất và phát hành. Toàn bộ số tiền bán album sẽ được sung vào quỹ Ước mơ của Thúy nhằm giúp đỡ những bệnh nhi ung thư. Trong album này, bé Hoàng Ngân sẽ đơn ca một số bài như: Em vẫn nhớ trường xưa (của Thanh Sơn), Cánh én tuổi thơ (Phạm Tuyên)... Ngoài ra Hoàng Ngân còn hát chung với các ca sĩ như Đoan Trang, Xuân Nghi, Lê Cát Trọng Lý... Đặc biệt bài hát Để gió cuốn đi (Trịnh Công Sơn).


clips bé Hoàng Ngân với hai nhạc khúc: "Em ước mong sao" và "Để gió cuốn đi"


Mặc dù sau đó bé đã ra đi về nơi vĩnh hằng nhưng bé đã để lại cho người, cho đời những bài hát rất hay, đầy sức sống và với một niềm tin thoát bệnh mãnh liệt. Mỗi bài hát của bé là một thông điệp gởi đến cuộc đời. Bé Hoàng Ngân không còn nữa nhưng trong chúng ta vẫn còn vang đâu đó tiếng hát của bé. Có lẽ chúng ta đang sống trong cuộc sống bình yên mà quên mất đằng sau chúng ta còn có những mảnh đời bất hạnh với nhiều nỗi đau.


15/9/14

Từ thiện ở Chùa Pháp Lạc - Bình Phước



Hôm qua CN (14/9) đoàn từ thiện đã xuất phát từ P Hồ Chí Minh lên tới Chùa Pháp Lạc (cánh TPHCM khoảng 120 km). Chùa tọa lạc ngay đoạn đường có rừng cao su khu vực xã Bù Nho -Huyện Bù Gia Mập-Bình PHước, xe hơi vào đường nhỏ khoảng 10 phút. Khuôn viên Chùa khoảng 1000m vuông. Từ năm 1990 nhà nước cấp đất chùa cho hội Phật Giáo giao cho Sư cô trông coi chùa, lúc thời điểm này thì chùa còn hoang sơ, đường vào từ ngoài lộ rất nhỏ nhiều bùn lầy. Cho tới 2006 ca sĩ Phi Nhung trong một lần về đi chùa và gặp lại Sư Cô rồi cùng bàn bạc xây sửa nuôi trẻ từ đó đến nay, hiện tại Chùa nuôi 18 trẻ.

Chánh điện Chùa Pháp Lạc


Anh Doanh trưởng nhóm từ thiện


Bé Duy một thành viên của nhóm


Các chú tiểu, con nuôi của ca sĩ Phi Nhung

Nhóm từ thiện đã trao tặng 150kg gạo và bánh kẹo cho Sư cô Minh Viên để góp phần chăm lo nuôi dưỡng các trẻ, phần quà là do sự đóng góp của Danh Thuy, anh Doanh trưởng nhóm cùng sự tham gia giúp đỡ của cách thành viên Kim Tiền, Thị Lệ, Thanh Hải. Thật là cảm động khi các trẻ hát nhiều bài hát gởi tặng lại cho đoàn như một lời cảm ơn chân thành cũng như tri ân công ơn đến Mẹ Phi Nhung là người nuôi dưỡng các trẻ.



Nhóm từ thiện chụp hình kỷ niệm với Sư phụ Thích Minh Viên

Sư cô có dẫn nhóm đi xem qua các phòng ốc của chùa đang được xây sửa lại, quét sơn, ốp gạch mới nên còn đang thi công, bên trong mỗi phòng cũng đã có phòng tắm.


Trên đường đi chùa xong đoàn tiếp tục đi 30 km nữa đến nhà người bạn trong đoàn ở xã Phú Nghĩa huyện Bù Gia Mập, đoạn đường đi qua đường đèo dốc quanh co thật đẹp, tài xế cũng hơi hồi hộp vì tập lái xe lần đầu đi xa nên chưa biết lái đèo như thế nào, nhưng cuối cùng cũng thấy qua dễ dàng vì đường đèo không dài chỉ hơi quanh co nhiều. Lúc trở về trời mưa thật to mà tốc độ xe vẫn chạy 60km/h. Chuyến đi từ thiện kết hợp tập lái qua đèo dốc, mưa, lái buổi tối đủ làm tay lái của tài xế tự tin hơn nhiều. Tổng cộng đoạn đường đi và về khoảng 300km, chỉ tiếc do trời mưa nên không chụp hình ảnh được gì nhiều.

Tạm biệt và hẹn gặp lại

1/4/14

CHO GIƯỜNG NHỮNG NGƯỜI BỊ LIỆT TẠI LONG GIAO-CẪM MỸ ĐỒNG NAI



Ngày 05-11-2013  nhóm "Hành trình từ thiện " đã đi cùng với Soeur Minh Tâm ,Chị Kim Tuyến đến Cẩm Mỹ -Đồng Nai để thăm hỏi và trao giường cho những người bị liệt dưới sự tài trợ của các Việt kiều Mỹ .


30/3/14

Từ thiện cho giường - Giáo xứ Tân Chí Linh


Ngày 30-3-2013 nhóm "Hành trình từ thiện" đã đi cùng với Soeur Minh Tâm -Trưởng nhóm Thiên khí Năng VN đến Giáo Xứ Tân Chế Linh để thăm hỏi và trao giường cho những người bị liệt dưới sự tài trợ của các Việt kiều Mỹ.

4/3/13

Từ thiện tại cơ sở nuôi dưỡng trẻ em khuyết tật Thiên Phước




Linh mục Phan Khắc Từ, giám đốc cơ sở nuôi dưỡng và Bảo trợ Trẻ em khuyết tật Thiên Phước, đã nói “trên thế gian này không có vị thần nào đẹp hơn thần mặt trời, không có ngọn lửa nào đẹp hơn ngọn lửa yêu thương. Không chỉ với người nhận sự trao đi tình thương cũng là điều mang lại hạnh phúc. Khi bạn giúp đỡ người khác thì bạn cảm thấy thế nào?...Thế có nghĩa là bạn đang hạnh phúc. Trao đi yêu thương một cách tự nhiên, chúng ta sẽ nhận lại hạnh phúc một cách xứng đáng bởi khổ đau sẽ được san sẻ sẽ nhân đôi, hạnh phúc được san sẻ sẽ nhân đôi. Nếu chúng ta biết tìm hạnh phúc cho riêng mình thì có thể chúng ta chẳng bao giờ tìm thấy. Hạnh phúc đích thực là biết sống vì người khác, tình yêu thương không vị kỷ và không đòi hỏi sự đáp đền”.

Trẻ em khuyết tật, nhiễm chất độc màu da cam vẫn luôn phải chịu nhiều bất hạnh, thiệt thòi trong cuộc sống. Làm thế nào để giảm bớt nỗi đau bệnh tật của các em?. Làm thế nào để mang đến cho các em những niềm vui về tinh thần (cả vật chất) giống như bao trẻ khác?. Làm thế nào để có thể chăm sóc và điều trị bệnh hiệu quả cho các em kém may mắn trong cuộc sống… Từ những trăn trở trên, Linh mục Phê Rô Phan Khắc Từ đã thành lập Cơ sở Nuôi dưỡng và Bảo trợ Trẻ em khuyết tật Thiên Phước, xây dựng ngôi nhà chung, trở thành điểm hẹn tình thương cho mọi người hướng đến trẻ em khuyết tật và nhiễm chất độc màu da cam, cùng chung tay xoa dịu những nỗi đau, bất hạnh.

Ông Cao Sỹ Kiêm - Chủ tịch Hiệp hội dnnvv Việt Nam trao bảng chữ tâm cho Linh mục Phan Khắc Từ

Dang rộng vòng tay

Được thành lập theo quyết định số 8128/QĐ-UB-VX ngày 30-12-1999 của Chủ tịch UBND TP, Cơ sở Nuôi dưỡng và Bảo trợ trẻ em khuyết tật Thiên Phước đã gắn bó, cưu mang hơn 70 mảnh đời nhỏ bé, bất hạnh. Với cơ sở 1 rộng rãi, khang trang giữa rừng cây thoáng mát trên diện tích 2 héc ta tại ấp lô 6, xã An Nhơn Tây, Củ Chi. Thiên Phước đã trang bị nhiều phương tiện y tế hiện đại như máy châm cứu bằng laser, một căn nhà riêng cho vật lý trị liệu và một hồ bơi thủy trị liệu… Tuy nhiên, còn rất nhiều mảnh đời bất hạnh khác vẫn đang cần một mái ấm chung để được chở che, chia sẻ... Cũng vì lý do đó, Thiên Phước tiếp tục mở rộng vòng tay để nuôi dưỡng, chăm sóc hơn 63 trẻ em khuyết tật ở cơ sở 2 tại 156 khu phố 1, phường An Thới Đông, quận 12. Tất cả các em được chở che, yêu thương trong tình yêu thương của Thiên Phước, của những mạnh thường quân và cả vòng tay nhân ái của xã hội. Điều này, đã giúp các em vơi đi nỗi đau, mặc cảm khi mang những khiếm khuyết trên người.

Bên cạnh đó, được sự ủng hộ của toàn xã hội, hiện nay cơ sở 3 Thiên Phước (phường 16, quận 8) đã hoàn thành phần móng và chuẩn bị xây dựng tòa nhà 5 tầng để chung tay giúp đỡ trẻ em khuyết tật, nhiễm chất độc màu da cam tại TP.HCM và những nơi khác. Đặc biệt, Thiên Phước sẽ cùng các chuyên gia nghiên cứu việc chữa trị và trao đổi kinh nghiệm trong việc giáo dục, chăm sóc và chữa trị cho trẻ khuyết tật qua các hội nghị và tập huấn cho nhân viên cơ sở, các tình nguyện viên và phụ huynh trẻ khuyết tật. Tuy nhiên, do khó khăn về kinh phí, vốn đầu tư nên tiến độ xây dựng còn chậm, cần sự chung tay giúp đỡ, hỗ trợ của toàn xã hội.

Một dự án khác hướng đến các em khuyết tật trong độ tuổi trưởng thành được xây dựng trên diện tích 108 héc ta đất rừng tại xã Tân Thành, Đức Trọng. Theo kế hoạch, UBND tỉnh Lâm Đồng, cơ sở 4 được xây dựng như một ngôi làng gồm 100 căn nhà nhỏ và khu vực trang trại. Ở đây, ngoài vấn đề chăm sóc sức khỏe, Thiên Phước sẽ dạy nghề và hướng dẫn các em lao động theo khả năng của mình như vi tính, đan lát, chăn nuôi và trồng trọt. Với diện tích lớn, quang cảnh đẹp, nơi đây sẽ làm khu du lịch sinh thái, chăm sóc người già lão và cho những ai muốn tĩnh tâm, dưỡng sức.

Xoa dịu những nỗi đau

Sau hơn 12 năm đi vào hoạt động, Cơ sở Nuôi dưỡng và Bảo trợ Trẻ em Thiên Phước đã kêu gọi được sự quan tâm của cộng đồng hướng về hơn 5 triệu người khuyết tật, nhiễm chất độc màu da cam trên mọi miền đất nước. Thiên Phước còn tổ chức các ngày hội trại, sân chơi để người khuyết tật có cơ hội gặp gỡ, trao đổi chia sẻ những buồn vui trong cuộc sống và để họ cảm thấy mình “tàn nhưng không phế”.

Bên cạnh đó, các buổi hội thảo chuyên đề dành cho người khuyết tật, đêm nhạc “Nỗi đau nhân loại”, chương trình giao lưu ca nhạc cầu truyền hình “Cuộc sống vẫn tươi đẹp”… để kết nối các nhà hảo tâm, mạnh thường quân tới những thân phận nhỏ bé ấy.

Hiện nay, Thiên Phước thành lập trang thông tin điện tử http://www.thienphuoccharity.com.vnhttp://www.thienphuoc.com với mong muốn là chiếc cầu nối giữa những người khuyết tật với cộng đồng xã hội. Thiên Phước hy vọng sẽ nhận được sự đồng cảm, chia sẻ cũng như sự đóng góp ý kiến của tất cả mọi người để những việc làm ấy càng trở nên ý nghĩa và giúp xã hội ngày càng tốt đẹp hơn.

Cơ sở Nuôi dưỡng và Bảo trợ Trẻ em khuyết tật Thiên Phước
Văn phòng liên lạc: 370 CMT8, P.10, Q.3, TP.HCM.
ĐT: (08) 35260922 - Fax: (08) 35260997
Địa chỉ: Ấp lô 6, xã An Nhơn Tây, huyện Củ Chi, TP.HCM ĐT: (08) 389.26.368


12/4/12

Mái ấm tình thương chùa Từ Hạnh - Quận Bình Tân TPHCM


Mái ấm tình thương chùa Từ Hạnh nằm trong con hẻm nhỏ (địa chỉ 392/1 Kinh Dương Vương, Phường An Lạc, Quận Bình Tân) là nơi nuôi dưỡng hơn 70 trẻ em mồ côi và 20 cụ già không nơi nương tựa. Mái ấm được chia thành hai khu là nơi chăm sóc các em nhỏ mồ côi và khu chăm sóc nuôi dưỡng các cụ già neo đơn không nơi nương tựa.


Một số em khi mới sinh ra đã mang bệnh tim, bại liệt, down, ảnh hưởng chất độc màu da cam, có em bị cha mẹ bỏ rơi khi mới vừa lọt lòng, có em cha mẹ đều đã mất. Sư cô cho biết các em bé mồ côi sống ở đây rất nghịch nhưng cũng rất biết vâng lời và có ý thức giúp đỡ, che chở lẫn nhau như anh em ruột thịt, chùa chỉ có 7 sư cô và hơn mười cô bảo mẫu chia nhau việc chăm sóc hơn 70 em và gần 20 cụ già, nhưng hầu như chưa ai phải than phiền trong công việc chăm sóc này.



(hình ảnh sưu tầm)

Hầu hết các cụ già neo đơn đều có hoàn cảnh khó khăn, có cụ thì con cháu nghèo khó nên các cụ đến nương nhờ chùa, có cụ thì không nhà không cửa biết tin tự tìm đến chùa xin ở, có cụ sống lây lất được người khác cảm thương mà dắt về chùa xin tá túc sống vào những ngày tháng cuối đời… Các cụ già neo đơn còn sức khỏe thì làm công quả, các việc vặt trong chùa như quét sân, nhặt rau, chăm sóc trẻ em mồ côi. Những cụ bệnh tật, không còn sức lao động thì được châm cứu, uống thuốc, có người chăm sóc trong sinh hoạt hàng ngày.

Chùa Từ Hạnh - Nhà Trẻ Từ Thiện
địa chỉ 392/1 Kinh Dương Vương, Phường An Lạc, Quận Bình Tân TPHCM
ĐT: 38776178 - 37523527



24/2/12

CÂU CHUYỆN MỘT CON ĐƯỜNG...

Chúng ta cũng không khác gì một đoàn người cùng bước đi trên Con Đường, một đoàn người vô cùng phức tạp: khác biệt nhau về đủ mọi mặt, từ tuổi tác, sức khỏe, văn hóa đến trình độ hiểu biết... Có những người thanh thản và yên lặng tiến bước; có những người bận rộn ngược xuôi nhằm khuyến khích và dìu dắt người khác, thậm chí đưa cả lưng mình để cõng người yếu đuối; lại cũng có kẻ chỉ thích đứng ở các trạm đón xe và chờ người đến rước. Ấy là chưa nói đến các cảnh tượng chen lấn và móc túi, hoặc lường gạt và lợi dụng nhau... Hơn nữa cũng có nhiều người không nhìn theo hướng ngón tay để tiến bước mà chỉ loanh quanh tìm kiếm của cải của người khác đánh rơi hoặc vứt bỏ lại, để rồi nào ôm, nào vác, nào đội lên đầu để mà vừa đi vừa vấp ngã. Không những thế, trên đường lại cũng có những đoàn người đi ngược chiều và chúng ta phải nép sang một bên để tránh không đâm sầm vào họ. Nhìn sang hai bên vệ đường thì chúng ta cũng sẽ thấy nhiều cảnh tượng thật huyên náo: nào chợ búa, cửa hàng, nhà hát, sòng bài, kể cả những cảnh lường gạt, đâm chém, bắn giết, bom nổ, nhà cháy, cầu sập..., và cũng có một số người dừng lại để mải mê nhìn và trong lòng thì vẫn còn cứ muốn xông vào để tham gia.

Bài viết ngắn này phác họa lại bằng một vài nét thật đơn sơ hình ảnh của Con Đường đó với đoàn người đang lầm lũi bước đi, hầu giúp cho mỗi người trong chúng ta nhìn thấy chính mình trên Con Đường đó để chọn cho mình một cách tiến bước tốt đẹp nhất.

Trên Con Đường đó lúc nào cũng có những người tu tập vừa đi vừa ngoảnh lại, hoặc vẫn còn thích ngắm nhìn những cảnh tượng đủ loại ở hai bên đường. Có những người khập khễnh phải nương tựa vào nhau mà đi, có những người ngồi xuống để băng bó vết thương cho những người vấp ngã, và cũng có những người đi rất nhanh. Dù sao thì tất cả mọi người trên Con Đường đều có thể bước vào giai đoạn cuối cùng vào một ngày nào đó...

Nguồn: Hoang Phong

10/12/11

Nhà tình thương chùa Diệu Giác – Quận 2


Nằm trên đường Trần Não, phường Bình An, quận 2, trong khuôn viên chùa Diệu Giác, phía bên phải là chánh điện, bên trái là nơi cư trú của những đứa trẻ mồ côi, bị bỏ rơi, lang thang không nơi nương tựa. Ban đầu, từ những đứa trẻ bị cha mẹ bỏ rơi trước cổng chùa, cảm thương số phận những sinh linh bé nhỏ, các ni sư đem về chùa nuôi dưỡng chăm sóc. Từ một, hai cháu lúc đầu, hiện nay số cháu ngày càng đông. Để đảm bảo nơi tu hành yên tĩnh cho các sư và có điều kiện chăm sóc, nuôi dưỡng số trẻ nhỏ ngày càng tăng, các ni sư, phật tử đã che tạm một cái nhà lá sát bên chùa làm nơi nuôi dưỡng các cháu. Dần dần nhờ sự đóng góp của các tăng ni phật tử, các nhà hảo tâm gần xa, qua mấy lần xây dựng, ngôi nhà dần dần trở nên khang trang, sạch đẹp như ngày nay. Tuy nhiên bên trong mỗi phòng cơ sở vật chất còn nhiều thiếu thốn, các bé nhỏ còn nằm trên những chiếc giường tre khô cứng trông thật đáng thương.


Nhà tình thương Diệu Giác chính thức được thành lập vào ngày 25-8-1989. Ngôi nhà hình chữ U, hai bên là hai dãy phòng riêng biệt và là nơi ở của các em trai và các em gái, ở giữa là nơi sinh hoạt, học tập của các em. Sống ở đây, các em nhận được sự thương yêu, chăm sóc từ tấm lòng từ tâm của các tăng ni, phật tử và các “bảo mẫu” là những người tình nguyện đến đây để chăm sóc các cháu.

Chùa Diệu Giác có 30 sư cô. Trụ trì là Ni sư Thích nữ Bão Nguyệt. Người phụ trách Nhà nuôi dạy trẻ mồ côi là Ni sư Thích nữ Huệ Trí (thế danh Văn Thị Thu Thủy), cũng là Phó Trụ trì chùa Diệu Giác.


Nhà Nuôi Dạy Trẻ Mồ Côi Chùa Diệu Giác hiện đang nuôi dạy 130 em mồ côi. Bé nhỏ nhất khoảng 5-6 tháng tuổi. Các em trong độ tuổi đi học đều được theo học ở các trường gần trong địa phương. Các em lớn thì theo lớp học nghề. Để có tiền nuôi nấng các em, nhà chùa có bán cơm chay. Ngoài ra, các sư cô còn làm hương (se nhang), may đồ tu... bán cho Phật tử. Chùa cũng được nhiều nhà hảo tâm chia sẻ giúp đỡ... Cuộc sống các em tương đối tạm ổn. Nguồn thu không đủ lắm chỉ sớt qua bù lại.

- Địa chỉ: 177 Trần Não, Phường Bình An, Quận 2, Sài Gòn - TP HCM, Việt Nam




14/2/11

Bố thí

Bố thí tức là sẵn lòng cho những gì chúng ta đang có để giúp đỡ người khác. Pháp tu này dùng để chống lại thói keo kiết và lười nhác. Keo kiết và lười nhác là hai thói quen xuất hiện khi có người đến xin chúng ta giúp đỡ. Có 3 loại bố thí:

1. Bố thí tiền của vật chất,
2. Cứu hộ người đang lâm vào cảnh khổ hay cảnh hiểm nguy,
3. Dùng Chánh pháp để khuyên nhủ hay hướng dẫn người khác.

Hầu như tất cả những người phàm phu ít nhiều đều có tánh keo kiết, chỉ lo bảo vệ của cải tài vật của mình; còn đối với việc bố thí để mang lại hạnh phúc cho người khác thì lại lơ là. Thông thường chúng ta có ý nghĩ cho rằng sau khi cho người khác một cái gì thì chúng ta phải chịu cảnh mất cái đó. Chúng ta chỉ cho ra một mức nào đó để không bị mang tiếng keo kiết, bủn xỉn; chúng ta chỉ bố thí để khỏi mất mặt mà thôi. Nói chung chúng ta giữ gìn lại cái gì tốt nhất cho bản thân và buông ra cho người khác phần thừa thải còn lại. Khi cho chúng ta lại kể lể rằng chúng ta đã phải thế này thế kia khiến cho người nhận cảm thấy phải hàm ơn và cần phải đền đáp.

Những hậu ý nhỏ mọn như vậy chỉ có tác dụng làm cho tâm thức chúng ta nặng nề, không tạo được những thiện nghiệp thanh thoát và cản trở những chứng đạt tâm linh. Tánh keo bẩn là một trạng thái vị kỷ của tâm thức cho rằng hạnh phúc của bản thân chúng ta quan trọng hơn hạnh phúc của người khác. Khi nào chúng ta có tính keo bẩn thì khi đó chúng ta khó đạt được cảm giác đầy đủ dù của cải tài vật của chúng ta có nhiều bao nhiêu đi nữa.

Khi nào tánh keo bẩn khiến chúng ta ngần ngừ trong việc bố thí, chúng ta cần phải nhớ rằng tài sản của chúng ta là vô thường và một ngày nào đó chúng ta sẽ phải rời bỏ chúng. Khư khư giữ chặt là một điều vô nghĩa. Chúng ta đem tài sản của mình để san sẻ với người khác có nghĩa là chúng ta chống lại tánh keo bẩn; nếu không tánh keo bẩn sẽ khiến chúng ta phải tái sinh vào kiếp sống đọa đày. Nếu chúng ta tự rèn luyện niềm vui trong việc bố thí thì tâm rộng rãi của chúng ta sẽ mang lại hạnh phúc cho người khác và bản thân chúng ta.

Mặc khác, pháp bố thí không phải là một mặc cảm xấu hổ về tánh keo bẩn rồi tự khuyên lơn bản thân rằng "nên ban phát ra". Pháp bố thí là để rèn luyện một tâm hồn thật sự hân hoan khi làm cho người khác hạnh phúc. Tu tập pháp bố thí không có nghĩa là chúng ta cho tất cả những gì chúng ta có, để rồi bản thân chúng ta không còn gì cả và trở thành một gánh nặng cho những người xung quanh chúng ta. Ðúng nghĩa, pháp bố thí có nghĩa là cho ra tương ứng với điều kiện của chúng ta. Nhiều ít không phải là vấn đề, những ý nghĩ và cách cho mới là quan trọng.

Vấn đề then chốt là biết cho một cách sáng suốt. Cho người nghiện một cốc rượu không phải là một việc từ thiện; cung cấp tiền để mua sắm vũ khí, thuốc độc hay á phiện thì chẳng mang lại lợi lạc cho ai cả. Chúng ta không nên làm hại một số người để bố thí cho một số người khác. Như vậy, giết hại mạng súc vật để cung cấp cho gia quyến chúng ta một bữa ăn ngon miệng thì không phải là sáng suốt.


Việc làm tốt nhất là giúp đỡ những người bạc phước vô phần, những người tuyệt vọng, bệnh hoạn. Cũng vậy, hãy cúng dường cho những hành giả thật tâm tu hành theo Chánh pháp, cung cấp những nhu cầu cho cuộc sống hằng ngày để những vị này tiếp tục việc tu tập. Qua việc cúng dường Tam Bảo chúng ta ủng hộ những Phật sự, xây dựng các cơ sở tu học, ấn tống kinh sách và hộ niệm trong các cuộc lễ.

Loại bố thí thứ hai là việc bảo bọc, tức là giúp đỡ những người đang lâm nguy hay đang gặp cảnh khốn khổ. Pháp tu này bao gồm những việc như cứu một em bé sắp chết đuối, giúp đỡ người bệnh hoạn hay người già cả neo đơn không ai chăm sóc, phòng chống nạn hành hạ súc vật, xây sinh đường cho người bệnh an dưỡng trong giai đoạn cuối, lập quỹ chữa trị cho người bệnh AIDS hay ung thư. Khi có động đất, bão lụt hay những thiên tai khác chúng ta nên cứu giúp hết sức hết lòng.

Hướng dẫn và chỉ dạy cho người khác là loại bố thí thứ ba, gồm nhiều loại công việc khác nhau: Chúng ta có thể an ủi những người đang sầu não than khóc hay đang gặp cảnh khổ tâm bế tắc. Rất là lợi lạc là việc khích lệ một người đừng nói dối hay đừng lừa gạt mà hãy hành động và nói những lời có tính cách xây dựng. Như vậy, chúng ta chỉ bày cho người đó phương pháp để có được một tâm hồn thanh thản và kiến tạo hạnh phúc cho tương lai. Tụng niệm cho người bệnh hay người sắp mệnh chung được nghe lời kinh tiếng kệ ngõ hầu chuyển hóa tâm hồn theo hướng hiền thiện cũng là việc làm rất lợi lạc.

Bố thí thù thắng nhất lại là Chánh pháp tức là hướng dẫn người khác trên con đường đưa đến sự giác ngộ. Việc bố thí này tức là trao cho người ta pháp môn phương tiện để tự người ấy giải thoát bản thân ra khỏi mọi ràng buộc đau khổ và đạt đến bến bờ hạnh phúc lâu dài.

Nguồn: Tấm lòng rộng mở - Thupten Chodron