8/9/15

Chuyến đi từ thiện Trung tâm mồ côi Chùa Huệ Đức tỉnh Bình Thuận 30-08-2015

Lúc 4h sáng ngày 30-8-2015, nhóm từ thiện chúng tôi tập trung tại điểm khởi hành để chất các thùng mì, dầu ăn, sữa hộp,… lên xe và khởi hành hướng đến Chùa Huệ Đức ở xã Sơn Mỹ, huyện Hàm Tân, tỉnh Bình Thuận. Dọc theo quốc lộ 55, vượt qua đoạn vào khu du lịch Bình Châu khoảng thêm 15km, nhóm chúng tôi tranh thủ ghé vào cửa hàng bên đường mua thêm gạo chất lên xe để vận chuyển tới Chùa. Khi đến nơi chúng tôi nhận thấy khuôn viên chùa rất rộng thoáng, tuy vậy 1 số chỗ trên nóc nhà chùa bị dột.




Tiếp đón nhóm chúng tôi là các chị phụ trách lo cho các bé, còn Sư trụ trì Thích Đồng Khánh đã có công việc đi TPHCM lúc 1h sáng. Các chị hướng dẫn chúng tôi vào các phòng phân phát sữa và bánh cho những trẻ nhỏ nhất trong Chùa. Khi nhận được bánh và sữa hộp, các bé do còn nhỏ quá nhưng vẫn tìm cách mở hộp sữa trông rất dễ thương, có bé tìm cách sử dụng ống hút cắm vào hộp để uống sữa. Sau đó phải nhờ đến các chị phụ trách rót ra từng bình sữa để các bé uống.








Theo lời giới thiệu về Chùa của chị phụ trách: Chùa Huệ Đức, hiện tại do Đại Đức Thích Đồng Khánh làm trụ trì, hiện nay đang nuôi dưỡng 45 trẻ em mồ côi bị bỏ rơi. Trong chùa hiện nay đang có 1 bé 22 ngày, 1 bé 2 tháng, 1 bé 4 tháng, 1 bé 6 tháng, 1 bé 16 tháng, 3 bé 2 tuổi, 3 bé 4 tuổi, 2 bé 5 tuổi, 16 bé từ 6 – 10 tuổi, 7 bé từ 11 – 20 tuổi, 2 bé bị bệnh do chất độc da cam, 3 bé bị bệnh thần kinh có epilepsi. Chùa chỉ có 1 Toilette và 1 phòng tắm cho 45 cháu. Mỗi ngày chùa phải chi phí cho 45 cháu khoảng 1 triệu đồng lo các chi phí cho các trẻ. Nhóm cũng được các chị hướng dẫn qua thăm khu các trẻ nhỏ vừa mới sinh ra được vài tháng nhưng cha mẹ đã bỏ tại Chùa. Cháu lớn tuổi nhất đã được Sư Thầy cho lên TP đi học. Thầy trụ trì Thích Đồng Khánh rất am hiểu về đông y nên ngoài thời gian lo việc của Chùa còn đi khám bệnh bắt mạch, bốc thuốc chữa trị bệnh cho bà con gần xa.




Đến gần trưa thì nhóm chúng tôi cũng hoàn tất việc thăm và phát quà từ thiện. Tạm biệt các bé và các chị phụ trách của Chùa, nhóm tiếp tục lên đường hướng ra biển Cam Bình tranh thủ tắm biển và nghỉ ngơi, nấu cơm ăn trưa tại bãi biển. Sau đó nhóm chúng tôi lại tiếp tục lên đường đến tham quan Dinh Thầy Thím và dâng hương cầu nguyện. Đến chiều khoảng 16h nhóm lên xe xuất phát hướng về TPHCM.





Sống !

Bài thơ Sống dưới đây là một bài thơ mà người viết (MTA) đã sưu tầm được từ lâu lắm rồi. Lâu đến mức chẳng còn nhớ được xuất xứ từ đâu hay của ai nữa. Sau đó cũng đã vài lần tình cờ biết được thêm về bài thơ này. Nào là bài thơ này được viết trong…tù của một tay giang hồ hảo hán, nào là bài thơ của những người CM năm xưa..v..v..Có nghĩa là chẳng biết gì hơn về bài thơ này….Chỉ biết rằng đây là một bài thơ hay và đầy ý nghĩa.

Chỉ có 8 câu thơ (lộn xộn gồm có cả câu 7 chữ, câu 9 chữ) gần giống như một bài thơ bát tuyệt, bát cú (tám câu tám chữ), cũng giống thể thơ xưa với giai điệu lên trầm xuống bổng, hùng tráng với nhiều hình ảnh so sánh ví von…Nhưng điều hay nhất của bài thơ chính là ý nghĩa mà nó đã răn dạy. Như một lẽ sống, một ý chí vươn lên làm Người, một Con Người xứng đáng làm Người, và một Cuộc Sống xứng đáng để Sống.

Xin giới thiệu bài thơ này.

Sống !

Sống không giận, không hờn không óan trách
Sống mỉm cười để thử thách với chông gai.
Sống vươn lên cho kịp ánh nắng mai
Sống trong giữa muôn người không biết sống.
Sống là động nhưng không dao động,
Sống là thương nhưng chằng vấn vương.
Sống hiên ngang nhưng chẳng khác thường,
Sống để đời nói mình biết Sống.
Vô danh

Bài thơ gồm có 8 câu thơ vừa uyển chuyển vừa mạnh mẽ, răn dạy con người hãy cố gắng Sống trên đời sao cho đúng nghĩa Sống…Đó cũng là câu kết rất hay của bài thơ trên. Câu kết của một bài thơ tràn ngập những điều tưởng như trái ngược nhau những lại hòan tòan là hợp lý, hợp lẽ, hợp với đạo nghĩa, và hợp với cả đạo Trời Đất. Câu kết chấm hết bài thơ tòan những lời thề, lời tuyên ngôn này cũng bằng một lời thề vô cùng khó khăn nhưng cũng vô cùng đơn giản rằng : Sống ở trên đời này thì hãy sống làm sao đó để :”…Đời nói mình biết Sống”.

Nhưng gần đây, tình cờ người viết bài này (MTA) đã phát hiện được nguyên bản của bài thơ trên. Và nguyên bản lại xuất phát từ cửa Phật, do các phật tử ghi lại từ nhiều đời trước. Bài thơ nguyên gốc dài hơn, thấm đậm tình thương bao la của nhà Phật, cùng với những điều răn dạy phật tử..v..v…

Nhưng cũng chính vì thế mà bài thơ đã mất đi vẻ hào hùng, khẳng khái của một con người quyết chứng tỏ mình vươn lên như bài thơ ngắn lúc đầu. Và cũng không có câu kết rất hay, rất có ý nghĩa như bài thơ đầu.

Tuy nhiên có thể có ngựời thích bài thơ ngắn trên vì nó có vẻ Đời hơn, mà cũng có thể có người thích bài thơ nguyên bản vì nó có vẻ Đạo hơn. Nên để “công bằng” cho cả hai bài thơ, người viết (MTA) xin đăng nguyên bản bài thơ gốc…

Sống

Sống không giận, không hờn, không óan trách
Sống mỉm cười với thử thách chông gai
Sống vươn lên theo kịp ánh ban mai
Sống an hòa với những người chung sống
Sống là động nhưng lòng luôn bất động
Sống là thương nhưng lòng chẳng vấn vương
Sống yên vui danh lợi mãi coi thuờng
“Tâm bất biến” giữa dòng đời “vạn biến”

Thương ghét – trong lòng mãi vấn vương
Hơn thua được mất – chuốc thêm phiền
Vui buồn chẳng qua – như gió thỏang
Tốt xấu khen chê – chi một lời
Quẳng gánh lo đi – nhẹ cuộc đời
Hành trang chuẩn bị - kiếp lai sinh
Công danh tài sắc – như sương khói
Buông xả đi rồi – sống thảnh thơi

Nhịn đời để tấm thân yên
Nhịn sự hơn thua khỏi lụy phiền
Nhịn kẻ hung hăng lòng độ lượng
Nhịn lòng háo thắng cõi thần tiên
Nhịn cha nhịn mẹ con hiếu thảo
Nhịn vợ nhịn chồng gia đình đầm ấm
Nhịn anh nhịn chị - anh chị hòa
Nhịn xóm láng giềng nghĩa tâm giao
Nhịn ăn nhịn ngủ đãi khách lỡ đường .
Nam mô lòng sở nguyện cầu
Chứng cho bá tánh muôn sầu tiên tan.

TT NGHIEN CUU LY HOC DONG PHUONG

25/8/15

Sân là gì?

DOSA nghĩa là sân hận. Nhưng theo đúng Phạn ngữ ta có thể diễn dịch là GIẬN DỮ và LÀM HẠI NGƯỜI. Sân hận là một trong Tam Độc.

Hỏi: Quả của sân hận như thế nào?
Đáp: Rất dễ hiểu: Người sân hận thường hay có nhiều oan trái oán thù, hằng tâm nóng nảy không an tịnh thảnh thơi.

Hỏi: Do đâu mà tâm trở nên sân hận?
Đáp: Sự sân hận sanh lên do một nguyên nhân rất nhỏ, như sự tham lam, chẳng khác nào một đám rừng cháy dữ dội chỉ do nơi một đốm lửa nhỏ. Vì vậy nên Dức Phật có dạy người ta không nên dể-duôi cho đốm lửa nhỏ không hại gì.

Hỏi: Vậy sự sân hận sanh lên do nơi một điểm nhỏ là điểm gì?
Đáp: Do nơi ARATI sự bất mãn. Đây tôi xin nêu ra nguyên nhân sanh sân hận:
1. ARATI: Bất mãn.
2. PATIGHA: Bực tức.
3. KODHA: Sân.
4. DOSA: Sân hận.
5. BYÀPÀDA: Cột oán thù.

Khi quý vị trông thấy sự trình bày trên thì quý vị đã nhận thấy sự đi tuần tự của tâm sân hận. Đây tôi xin giải từng chi tiết để quý vị dễ nhận xét.

1. Nguyên nhân sanh sân hận
  1. ARATI: BẤT MÃN: Nguyên nhân sanh ra sân hận (giận dữ) trước hết nó do nơi sự không ưa, tức là sự bất mãn, cũng như lòng tham lam sanh lên do nơi sự ưa thích vậy.

    Hỏi: Vậy sự bất mãn do nơi đâu sanh ra?
    Đáp: Sự bất mãn này sanh lên do nơi lòng ham muốn cho vừa ý mình; khi không vừa ý mình, hay không toại nguyện, thì sanh ra sự bất mãn. Khi sự bất mãn sanh trong tâm ta cũng chưa gọi là một tai hại, nó chỉ làm cho tâm ta không thỏa mãn thôi. Nếu ta không diệt trừ nó từ bấy giờ, thì nó sẽ đi lần đến PATIGHA: Bực tức.

    Hỏi: Nếu ta muốn diệt trừ sự bất mãn thì phải làm sao?
    Đáp: Phải dùng ngay YONISOMANASIKÀRA nghĩa là dùng trí nhớ có trí tuệ kèm theo quan sát tâm từng sát-na. Ý tôi muốn nói có trí nhớ như có ông quan canh cửa thành, vị nầy biết rõ người nào nên cho vào thành, người không nên cho vào, và người nên bắt giữ lại. Nếu để những kẻ bất lương xâm nhập vào thành, thì nó sẽ quấy rối nhân dân trong thành không làm ăn gì được. Và cũng có thể hại cho nhà vua, hại cho cả quốc gia.

    Quốc gia đây ví như thân người, có thành trì chắc và có sáu cửa ra vào là nhãn, nhĩ, tỷ, thiệt, thân và ý. Còn tâm thì ví như nhà vua. Khi người có trí nhớ canh nơi các cổng thành, không cho các đề mục bên ngoài xâm nhập vào làm cho tâm nhơ đục, hay là trí nhớ biết rằng đề mục nầy nếu đem vào tâm, thì làm cho tâm trở nên nhơ đục. Nhơ đục đây có ý nói là bất mãn, bực tức, sân, sân hận và oán thù.

    Hỏi: Vậy cái gì nhận biết đề mục? Cái gì nhận biết là đề mục xấu làm cho tâm nổi phiền não, nếu không phải là tâm?
    Đáp: Sự nhận biết ở sáu cửa không phải là tâm, mà gọi là thức. Khi thức có trí nhớ và trí tuệ giúp vào thì thức ấy biết rằng đề mục nào làm cho tâm bất mãn, rồi đi lần đến sân hận, oán thù. Trí nhớ và trí tuệ sẽ làm cho tâm và thức nhận biết cái hại của sân hận oán thù.

    Hỏi: Nhược bằng trí nhớ không thể ngăn đón đề mục ấy tâm đã bất mãn rồi nó sẽ ra sao?

  2. PATIGHA: BỰC TỨC:
    Đáp: Tâm sẽ đi đến chỗ bực tức. Khi sự bực tức đã sanh lên, thì tâm không còn sáng suốt nữa, khi ấy tâm chỉ thiên về một bên là nghĩ rằng ta phải. Tâm bực tức làm cho con người khó chịu, đây là nguyên nhân nổi lửa sân. Người muốn diệt trừ ngay sự bực tức trong lúc nầy phải có sự DAMA nghĩa là dạy tâm.

    Hỏi: Phải dạy bằng cách nào?
    Đáp: Có nhiều cách dạy tâm, nhưng rất khó làm cho nó vắng lặng liền được, là vì nó đang nóng nảy, ta phải cố xa lánh chỗ nào đang làm ta bực tức, để ta xa lánh hoàn cảnh bên ta, rồi hãy nhớ niệm một trong 40 đề mục tham thiền. Khi tâm trở lại bình tĩnh, thì người lại nhận thấy ngay cái hại của sự bực tức, là sẽ đem lại nhiều sự bận lòng, oán thù, oan trái v.v…

    Riêng tôi thì tôi lại đi tìm một nơi nào mát mẻ, hay đi uống nước mát từ hớp một cho tâm tôi lần trở nên yên tịnh, chừng ấy mới nghĩ tới cái hại của lòng sân hận, và quả báo của sự không sân hận.

    Hỏi: Nếu ta không thể dằn được sự bực tức, tâm sân lại phát sanh, ta phải làm cách nào trừ sân? Hiện tượng của sân ra sao?

  3. KODHA: SÂN:
    Đáp: Sân tức là giận, nó làm cho tâm rất nóng nảy, mất hẳn sự bình tĩnh, mặt biến sắc, tay chân run, khi nói tiếng đổi giọng.

    Sân gây hại rất nhiều, vì khi sân đã sanh lên, thì tâm chỉ biết làm hung dữ, sân đem lại đủ các tác hại cho mình. Đức Thế Tôn có dạy sân là một vật rất nhơ bẩn, hôi thúi, một khi tâm đã sân rồi, thì không còn phân biệt phải quấy, tâm trở nên đen tối và có thể gây ba điều hại:

    1.- Sân làm cho tâm đen tối.
    2.- Sân làm cho tâm làm việc không hay, nhất là làm mất phẩm hạnh.
    3.- Sân thường làm cho việc làm hư hỏng.

    Nếu ta muốn nhận định được ta thì ta nên xét từ bên trong ta (tức là tâm ta) như thế nào rồi xét đến hạnh kiểm, cuối cùng xét đến việc làm của ta. Còn muốn nhận định cho biết rõ người ngoài ta, thì ta phải xét ngược lại, nghĩa là nên xét việc làm, rồi xét hạnh kiểm, cuối cùng mới xét đến tâm.

    Người có tánh sân vốn ít có bạn, vì ít người dám giao tiếp. Khi người ấy làm lớn, thì càng tai hại nhiều, vì những người dưới quyền ít muốn gần và cũng không khi nào dám nói gì dầu cho khi họ biết rằng ông chủ làm việc sai lầm.


2. DIỆT SÂN

Có ba phương pháp diệt sân:

1.- Làm thế nào chận đứng sân.
2.- Khi đã sân rồi thì làm thế nào dập tắt được.
3.- Làm thế nào dứt được sân cho không còn sân nữa.

Trước hết tôi xin nhắc lại: bệnh tinh thần là tham lam, sân hận và si mê, thường làm cho chúng ta đau khổ, thất vọng, buồn rầu và cũng là nhân đem lại luân hồi, chỉ có vị lương y đại tài là Đức Phật tìm ra phương pháp trừ bệnh ấy. Vậy nên tôi giải đây là phương pháp là do nơi những phương pháp và các phương thuốc để trị bệnh của vị Bác sĩ đại tài ấy.

  1. Phương pháp ngăn ngừa Sân

    Bước đầu tiên ta nên ngăn đừng cho sự bất bình phát sanh, vì lẽ ngừa bệnh hơn chữa bệnh. Khi biết mình sân, thì lập tức niệm về số tức quan, tức là đếm hơi thở. Nếu khi ta biết sự bất mãn đã sanh lên, nên niệm một trong 40 đề mục tham thiền. Khi ta đã niệm một đề mục nào chính là ta cố đem tâm ta ra ngoài hoàn cảnh ta đang ở, ý tôi muốn nói đem tâm ra khỏi đề mục làm cho ta bất mãn. Sự bất mãn ví như lửa của diêm quẹt, ta có thể thổi tắt được, không phải gọi đến hàng xóm đến phụ dập tắt.

  2. Phương pháp dập tắt Sân

    Khi sân sanh lên, ta dập tắt liền. Để cho dễ hiểu tôi xin ví dụ: Bất mãn ví như lửa của diêm quẹt, ta có thể thổi tắt được; nếu không dập tắt khi lửa còn ở trạng thái diêm quẹt, mà để đến giai đoạn bực tức thì lửa bắt đầu cháy mùng; lửa cháy mùng vẫn còn chữa được; nhưng đến đây, nếu ta không chữa kịp thời, thì lửa cháy tới vách; lửa cháy vách đây ví như sân, nếu không cố chữa cho được, thì nó sẽ cháy đến nóc nhà ví như lửa sân hận. Khi tới nóc mà không gọi xe chữa lửa đến thì lửa sẽ cháy hết nhà, lửa cháy mãnh liệt như thế, khó mà dập tắt được; đến đây lửa đó ví như là sự oán thù vậy.

    Như đã nói ở trên, khi người nổi sân, thì không còn đủ sáng suốt để phán đoán việc gì cả. Người ấy thiếu hai pháp là trí nhớ và biết mình, nên để cho những đề-mục ác xâm nhậpvào tâm. Sự thật tâm của chúng ta hành động rất là nhanh chóng, không có gì sánh bằng, mà ta lại thiếu trí nhớ và không biết mình, thì càng nguy hiểm. Khi tâm ta đang sân, đang gây gổ với người khác, trong lúc ấy có một khoảng nào rất ngắn trong tâm ta trở nên bình tĩnh, nhận định thấy mọi việc, nghĩa là sáng suốt, nếu ta có đủ trí nhớ và biết mình, nhân cơ hội ấy đàn áp được lòng hận nghĩa là ta tránh đi nơi khác, nhất là niệm một đề-mục thiền định, hoặc dùng trí tuệ quan sát thấy tội của sân; và nghĩ đến vô thường, khổ não, vô ngã, khi thấy tâm ta sẽ an-tịnh.

  3. Phương pháp dứt bỏ Sân

    Phương pháp nầy là phương pháp dạy tâm cho trở nên bình tĩnh trong các trường hợp và nên làm cho tâm mát mẻ. Khi ta dạy tâm ta được an tịnh mát mẻ và điềm tĩnh trong các trường hợp làm cho mình sân, thì chẳng những bản thân ta được hạnh phúc an vui, mà vợ con ta, quyến thuộc, bạn bè, và người cộng sự với ta cũng an vui lây.

    - Xem mọi trường hợp là chuyện không không
    - Rải tâm từ
    - Tham thiền


3. OÁN THÙ

Sau sân hận là oán thù. Phạn ngữ gọi là BYÀPÀDA có nghĩa là sân hận và làm hại người có ý nói cột sự sân hận để có dịp hại người.

Quả của sự cột oán thù

Có nhiều người cho rằng cột oán thù là một chuyện tốt. Vì người làm hại thân nhân mình, thì mình phải trả thù là phận sự. Vì vậy người ấy cố tìm thế hại người thù cho đã giận.

Không nói ra nhưng ai ai cũng biết ý nghĩa của tiếng cột nên miễn giải. BYÀPÀDA có nghĩa là cột oán thù, ý nói cột dính người mà mình đã sân hận vào tâm cố ý làm cho người ấy bị khổ bất kỳ một trường hợp nào, hoàn cảnh nào.

Khi người đã cột oán thù rồi thì tâm luôn luôn phóng túng, và lo tìm cách để làm cho kẻ thù ấy bị khổ.

Theo Phạn ngữ chữ BYÀ có nghĩa là làm hại. PÀDA là sự hành động nghĩa là sự hành động làm cho người bị tai hại.

Người đời vì sự si mê che án nên hằng nghĩ rằng ta làm hại người, người ấy sẽ bị đau đớn khổ sở, thật là đáng. Người ấy thỏa thích với sự hành động của mình. Nhưng trái lại đó là một sự hiểu rất sai lầm. Vì người mà khổ sở đau đớn trước nhất, chính là người làm khổ cho người khác, chớ không phải người bị mình làm khổ. Khi mà người nào cột oán thù với người khác chính là người ấy đã đem tai hại vào lòng mình trước rồi.

Vậy người cột oán thù ấy có những điều gì hại?

- Người cột oán thù thường hay mất bình tĩnh, tâm trạng thay đổi không ngừng, khi niệm Phật cũng không thể làm cho tâm an tịnh được, tâm hằng nhơ đục. Người mà cột oán thù với ai rồi, thì chính người ấy đóng cửa nhà mình lại không cho lợi ích an vui vào nhà mình.

- Người mà đã cột oán thù rồi thì càng ngày càng ít có bạn lành và các bạn trước kia cũng lánh xa.

- Người nhiều sân hận oán thù không khác nào con tằm nhả tơ rồi quấn mình lại, kết cuộc chết vì tơ của mình. Người nhiều sân hận oán thù bị thất bại trong mọi hoàn cảnh cũng chỉ vì tính ấy thôi.

Sự cột oán thù ấy có thể chia ra làm ba hạng là:

1.- Cột oán thù cố làm hại người, vì người ấy đã làm hại ta.
2.- Cột oán thù cố làm hại người, vì người ấy đã làm hại quyến thuộc ta.
3.- Cột oán thù cố làm hại người, vì người ấy giúp đỡ người mà ta thù ghét.

Sự phát sánh lên oán thù do nơi ba điều khác nữa là:

1.- Hạng nặng: Làm hại người vì người xúc phạm đến ta.
2.- Hạng trung: Làm hại người vì người làm cho người ta thân yêu bị rắc rối.
3.- Hạng nhẹ: Làm hại người vì người ấy theo phe với người ta ghét.

4. Tóm lại

Xin quí vị hiểu rằng: Không phải người sân hận làm hại kẻ khác thôi. Trái lại trước hết người ấy làm hại bản thân mình mà người sân hận ấy không biết. Tại sao vậy? Vì người sân hận là người bị lửa phiền não thiêu đốt nóng này trong Tâm, nên không thể nhịn chịu được mới dùng lời nói hay việc làm để giảm bớt sự bực bội trong tâm, như thế người sân là người bị khổ trước hơn người bị làm hại. Lại có lắm lúc làm hại người ta không được mình càng thấy khổ và uất hận hơn. Người thường hay sân giận thì mau già, như thế ta thấy người ấy bị giảm thọ rồi, và người ấy dầu đẹp đến đâu cũng trở nên xấu. Vì vậy ta nên thương hại người sân hận hơn là giận lại họ, và ta cũng nên cố tránh lòng sân hận. Đã nói là độc thì sân hận không bao giờ đem sự an vui hạnh phúc đến cho mình.

Cái tai hại của lòng tham lam ví như nước lụt. Nếu lụt xảy đến tất nhiên có gây hư hại, nhưng dù sao cũng còn sót ít đồ vật. Còn cái hại của sân hận cũng như cháy nhà; khi nhà bị cháy thì khó mà còn vật gì lại, có còn chăng là chỉ còn một đống than.

Sân hận ấy là một thứ lửa nóng hơn các thứ lửa, mặc dầu là chất nóng của nguyên tử ắt cũng không bằng. Lửa bên ngoài chỉ thiêu đốt thân ta nóng nảy thôi, chớ lửa phiền não thiêu đốt lòng ta và còn làm cho ta phải sanh vào 4 đường Ác đạo.

Người có trí tuệ khi nhận thấy cái tai hại của lòng sân hận oán thù như đã giải trên, xin hãy cố gắng tu những pháp:

1.- Trí nhớ.
2.- Biết mình.
3.- Nhẫn nại.
4.- Từ bi.
5.- Trì giới.
6.- Tham thiền.

Đây là những pháp đối trị SÂN HẬN.

TAM ĐỘC VÀ PHÁP ĐỐI TRỊ - MAHA THONGKHAM MEDHIVONGS
url: http://www.budsas.org/uni/u-tamdoc/tamdoc02.htm

23/7/15

Chuyến đi từ thiện tại gia đình các em khuyết tật ở tỉnh Vĩnh Long 19-07-2015




Vượt qua cầu Mỹ Thuận rẽ trái đến trung TP Vĩnh Long, đi dọc theo quốc lộ 53, rẽ trái tỉnh lộ 903 đến Tân Long tại ngã ba Bình Phước rẽ trái, nhóm chúng tôi đi men theo cho đường nhỏ đến cuối con rạch là Ủy Ban Xã Bình Phước. Trời mưa lất phất, nhóm đợi khoảng 30 phút thì được 1 người quen cũ đến liên hệ cùng với Xã Bình Phước, gửi xe và chuyển hang xuống 4 xe honda mà họ cho mượn để vận chuyển đi qua cầu đúc đến các ngõ ngách ven con rạch trong xã để đến các gia đình có trẻ bị khuyết tật, bại não,...


Ấn tượng đầu tiên đối chúng tôi là cây cầu xây xiêu vẹo đầu tiên mà mình phải vượt qua bằng xe honda chở người và hàng từ thiện làm chúng tôi hơi lo lắng. Nhưng cũng nhờ người quen hướng dẫn và dẫn đường nên ai nấy rồi cũng vượt qua được.


Dọc đường trời lại mưa, nhóm phải trú mưa tại 1 nhà người dân gần đó, sau khi 1 thành viên cùng người hướng dẫn mua áo mưa về, chúng tôi lại tiếp tục đèo nhau trên những con ngựa sắt đi theo những con đường ngoằn ngoèo trơn trợt thật vất vả. Tới gia đình đầu tiên càng them ấn tượng vì nhóm phải bỏ giầy ra đi chân đất dọc theo con đường đất sình lầy dọc bờ ruộng và vượt qua cây cầu khỉ để vào 1 gia đinh đầu tiên, ai nấy càng lo lắng không biết phải tiếp tục hay ngưng. Nhưng rồi sau cùng cũng hoàn tất, nhóm băng qua cầu khỉ nối đuôi nhau từng người. Dần quen với những con đường đến những gia đình sau đó, chúng tôi đều phấn khởi vì trải nghiệm mới trên những con đường quanh co dọc bờ rạch trong không gian làng quê xa xôi nào đó.



Đến với 6 hộ gia đình có trẻ khuyết tật và bại não, chúng tôi cảm thấy chạnh lòng khi tận mắt chứng kiến những mất mát, những hy sinh của bậc cha mẹ từng ngày phải kiếm sống và phải nuôi nấng con mình suốt quãng đời. Cuộc sống nơi đây họ phải chỉ phải trông nhờ vào việc trồng trọt, làm ruộng,...




Sau hoàn tất xong việc từ thiện 14h30 nhóm ghé vào thăm nhà người bạn cũ dùng cơm trưa vào cháo gà, ai nấy đều ăn rất nhiều. Và đến 15h30 do đã trễ vì phải về thành phố dự tiệc cưới nên nhóm không có ghé tham quan khu du lịch Trường An như dự tính trước đó. Do đó 16h nhóm quay lại Ủy ban Xã Bình Phước và lên xe trở về TP.




26/6/15

Phán Xét Lỗi Người

Người ưa dòm ngó xét nét, phê phán người khác thường ít khi có thời gian biết được lỗi mình! Đó là một lẽ thường trong đời sống mà ít ai chịu để tâm suy xét? Nếu hằng ngày chúng ta cứ chằm chằm nhìn vào người, luôn để mắt, để tâm dõi theo từng việc làm của người, thì thời gian nào yên tĩnh rảnh rang để còn nhìn lại chính mình? Như vậy là chúng ta đã đánh mất thời khắc rất quý báu cho đời sống của mình rồi!

Mất đi giây phút chiêm nghiệm thiêng liêng dành cho đời sống mình mà đáng lẽ ra mình phải được thụ hưởng. Và cuối cùng, chúng ta sẽ dần mất đi cơ hội để tiến bộ, chuyển hóa-để tự hoàn thiện ... Đã vậy, tâm ta luôn luôn dính mắc vào "chuyện người", luôn bị "chuyện người" lôi kéo, đưa đẩy dồn nén, rồi ngày đêm "nghĩ ra" sơ hở, bới móc khiếm khuyết (dù là rất nhỏ nhặt hay tuân theo mệnh lệnh chủ quan rất phiến diện) để lớn tiếng hay huênh hoang phán xét, buộc tội này nọ (...). Đó là một việc làm hại mình mà người hiểu rõ Chánh Pháp không thể có, người con Phật không thể quên lãng!

Suốt ngày tâm ta cứ chạy loanh quanh dõi theo người, nhìn ngó ra ngoài thì thời gian đâu để "nhìn lại chính mình" nữa? Không có một khoảng lặng yên an tịnh nào để nhìn lại coi thử "bản mặt/con người" mình thế nào thì làm sao mà biết dược những loạn động rất vi tế đang đêm ngày khuynh đảo trong tâm mà ngăn chặn, chuyển hóa kip thời? Làm sao có thể mong cầu để có được sự đổi thay của cuộc sống mình trở nên trong sáng, tốt đẹp?

Lục Tổ Huệ Năng cũng đã day: "Chớ dòm ngó vào lỗi người, mà hãy nhìn vào lỗi mình". Trong truyện ngắn "Cửa Tùng Đôi Cánh Gài" Thầy Nhất Hạnh cũng đã nói rõ điều ấy qua nhân vật "chàng dũng sĩ" xuống núi với chiếc gương thần trong tay của Sư phụ ban cho để hộ thân trên bước đường hành Đạo trừ gian, diệt ác cứu đời. Nhưng qua bao tháng ngày vị dũng sĩ trẻ có tấm lòng "thiết tha cứu đời" chỉ chuyên chú nhìn thấy lỗi người mà chưa hề nhìn vào gương để một lần nhìn thấy "gương mặt" thật của chính mình. Và cuối cùng, chàng đã mỏi mệt, bất lực trở về núi tìm lại Sư phụ mong nhờ cứu giúp. Tâm chàng đã bị điên đảo nhiễu nhương, nên không thể tự mở được đôi cánh cửa Tùng để lên núi gặp Sư phụ được? (đôi cánh cửa tùng ấy chỉ dành cho những bậc có tâm hồn thanh tịnh trong sáng mới mở được). Nhờ người bạn nhỏ đồng tu tình cờ xuống núi lấy nước gặp gỡ, nhắc nhở chàng tự soi mình vào chiếc gương thần kia, và than ôi! chàng chỉ kịp thét lên một tiếng thất thanh rồi quỵ ngã vì ảnh hiện trong gương là một con quỷ kỳ dị!?

Chàng dũng sĩ trẻ tuổi đầy nhiệt huyết kia chỉ mãi lo dòm vào "chiếc gương thần" để tìm lỗi người mà diệt trừ với lòng tự hào rằng chính mình mới là người hoàn thiện, cao quý, trong khi chưa có đủ thời gian tu luyện để trang bị đầy đủ "công lực uyên thâm" cho chính bản thân mình! Và chàng đã trở nên "một loài quỷ kỳ dị" từ hồi nào mà chính mình cũng chẳng hay?

Trong triết lý sống của Đạo Phật chúng ta vẫn luôn thấy có sự khuyến khích "góp ý/phê bình" nhưng việc làm ấy phải được xuất phát từ "Tâm Từ Bi", nghĩa là, luôn vì người, mong muốn cho người được hoàn thiện, tốt đẹp. Chỉ vì sự tốt đẹp an lành cho người mà "góp ý/ phê bình" chứ tuyệt nhiên không có ý nghĩ gì khác! Những người làm được điều này Đức Phật gọi là "bậc hiền trí". Kinh Pháp Cú (Phấm Hiền Trí-76) đã có dạy rõ "Người gặp được người hiền trí chỉ ra lầm lỗi và khiển trách mình những chỗ bất toàn, hãy nên kết thân cùng họ xem như bậc trí thức chỉ cho kho tàng bảo vật. Kết thân với người trí lành mà không dữ". Trong đời sống thực tế, "bậc hiền trí" đầy đủ trí tuệ và đức hạnh xem ra còn quá ít ỏi, mà kẻ "tham sân si mạn nghi tà kiến" thì ... hơi nhiều!

Nếu một người luôn phê phán chỉ trích, buột tội người khác nhưng về trí tuệ không hơn được người mà đạo hạnh cũng kém cỏi (đôi khi còn tệ hại hơn) thì liệu có thể tin tưởng vào những lời thô thiển, nông cạn, đầy rẫy oán thù ấy mà nghe theo hoặc đánh giá người khác ư? Người xưa đã dạy "Phải uốn lưỡi 3 lần trước khi nói", uốn lưỡi 3 lần là để suy nghĩ điều mình nói có chân xác, đúng đắn hay không? Uốn lưỡi 3 lần là để "lựa lời" nói hòa nhã, có đem lại lợi ích thiết thực cho người nghe mình nói hay không? Ngày nay, người "chịu khó" uốn lưỡi 3 lần như vậy thật hiếm thấy? Cũng chính vì lẽ ấy nữa mà lời nói thô bạo, khiếm nhã-đôi khi thật cay độc, ác tâm đã có cơ hội phát triển nẩy sinh, làm đảo điên thêm cho cuộc sống của mọi người!

Việc "phán xét lỗi người" là một điều cần làm, cần có vì mối quan hệ chung trong cộng đồng, để giúp nhau hoàn thiện; dựng xây đời sống ngày một tốt đẹp, an lạc. Nhưng nếu việc "phán xét" ấy không vô tư, không đúng đắn, không chính xác, nói tóm là không được phát xuất từ "Tâm Từ Bi" cao thương vị tha, thì sẽ vừa hại người và hại chính bản thân mình! Có một điều hiển nhiên ai ai cũng biết rồi, là "Nói thì dễ/Làm thì khó" nhưng dường như chẳng ai chịu "để tâm" mà "uốn lưỡi 3 lần" trước khi phê phán, chê trách người khác cả? Ở đời, chê người thì dễ mà tự chê mình thì dường như không hề có? Biết tự "phán xét" mình, tự "chê" mình mới là điều khó và đáng làm biết bao?

Đức Phật cũng đã ân cần khuyến dạy: "Nếu muốn khuyên người khác nên làm như mình, trước hãy sửa mình rồi sau mới sửa người. Tự sửa mình vốn là điều khó nhất" (Kinh Pháp Cú-159/ Phẫm Tự Ngã). Và "Tự thắng mình con vẻ vang hơn thắng kẻ khác. Muốn thắng mình phải luôn luôn tiết chế lòng tham dục!" (PC/104-Phẫm Ngàn)

Xem vậy, chuyện "Phán Xét Lỗi Người" không thể là việc dễ làm mà chúng ta có thể tùy tiện; ngược lại- rất cần hội đủ nhiều điều kiện của tự thân nghiêm nhặt mới có thể hoàn thành được trọng trách cao quý của một " Bậc hiền trí" với tâm nguyện " giúp đời/ cứu người"! Thiển nghĩ - lời dạy của Đức Phật trong Phẫm Pháp Trụ mãi mãi là lời mà người con Phật phải hằng ghi nhớ-để tự hoàn thiện mình trong cuộc sống vốn nhiều phiền lụy-khổ đau: "Chẳng phải cậy nhiều lời cho là người Trí- nhưng an tịnh không cừu oán, không sợ hãi mới là người có Trí" ...


Huệ Thành - Mang Viên Long

http://mangvienlong.vnweblogs.com/post/8359/208270

7/5/15

Mỗi ngày là một bài thơ

Cuộc sống cung cấp cho chúng ta biết bao điều thích thú và những niềm vui nhỏ mà người mưu tìm hạnh phúc cần phát hiện và hưởng thụ.

Có những thích thú phải tốn kém mới có được, nhưng cũng có những thích thú sảng khoái không tốn kém hay ít tốn kém, trong tầm tay của mọi người, chỉ cần tích cực, chủ động là có được ngay. Nghĩa là ta có nhiều đề tài thích thú, làm việc gì cũng thấy thích, thấy vui, đó là một bí quyết của hạnh phúc.

Xin giới thiệu dưới đây 6 thích thú sảng khoái ít tốn kém, nếu không áp dụng có thể trở thành "thiệt thòi" trong cuộc sống:
  • Một là thở sâu mỗi buổi sáng và tối. Sau khi thở xong, trong người có đầy đủ Õy nên cảm thấy sảng khoái khoẻ khoắn mà những người không thở sâu không có được.
  • Hai là vận động cơ thể dưới nhiều hình thức như: tập thể dục thể thao, tập dưỡng sinh, lao động việc nhà v.v.. Sau khi vận động xong, khí huyết lưu thông, trong người cảm thấy sảng khoái, mà nếu sau đó, được tắm thì càng sảng khoái hơn. Đây là cái sảng khoái mà những người ít vận động, có lối sống tĩnh tại không có được.
  • Ba là đọc sách báo. Đọc được những trang sách hay, tâm hồn cảm thấy nâng cao, trí tuệ được mở rộng, cái thích thú tinh thần đặc biệt phong phú này, người không đọc sách không có được.
  • Bốn là làm việc có kết quả. Dù là sửa một cái ghế hư, lau một căn nhà cho thật sạch, hay sáng tác một bài văn, xây dựng một đề án, hoàn tất một sáng kiến, đều đem lại cho người yêu lao động những thích thú phấn khởi mà những người lười lao động, ngại công việc không thể nào có được. Người nào bất cứ làm việc gì có ích đều tìm được thích thú trong việc làm của mình là người có nhiều khả năng hưởng hạnh phúc.
  • Năm là biết hưởng thụ cái đẹp trong thiên nhiên và xã hội. Nhìn mặt trời lúc rạng đông, nhìn mặt trăng lên trong chòm cây, nhìn bầu trời xanh biếc với những cụm mây bay, nhìn đoá hoa nở, nhìn nụ cười của một em bé ngây thơ, thưởng thức những nét đẹp của một bức tranh hay những bưu ảnh màu với những thắng cảnh đẹp của các miền đất nước hay trên thế giới...hay nghe được một lời nói phúc hậu âm đức, một lời ca êm dịu v.v... tất cả đều đem lại cho ta niềm vui thích sảng khoái mà những người thờ ơ với mọi cảnh, mọi vật, mọi việc trên đời, không thể có được. Tự mình phải tích cực chủ động phát hiện và hưởng thụ biết bao cái đẹp, biết bao niềm vui mà cuộc sống thường ngày dành cho chúng ta.
  • Sáu là biết nói đùa. Một câu nói đùa tế nhị làm cho mọi người cười ồ, vui vẻ, các mạch máu lưu thông tốt hơn, phục hồi lại thế thăng bằng kỳ diệu của cơ thể, đem lại cho người nói đùa và những người nghe sự thích thú, sảng khoái mà những người quá nghiêm nghị, không quen nói đùa, lạnh lùng hay quá căng thẳng không sao có được.
Trong quyển "Làm thế nào để sống lâu", bác sĩ I-Ôn-Boóc-Đê-I-A-Nu viết: "Cùng với những tình cảm tốt lành, niềm vui phải luôn luôn có mặt trong bầu không khí hàng ngày dù là ở nhà hay ở nơi làm việc".

Đúng là những niềm vui lớn thì hiếm và chúng ta không thể dựa vào chúng. Song trong thời gian một ngày, chúng ta có biết bao nhiêu dịp để hưởng những niềm vui nho nhỏ. Một ngày là một bài thơ của những niềm vui đơn giản, nho nhỏ mà nếu được sống với tất cả tâm hồn tha thiết, sẽ đem lại một trạng thái tâm thần toại nguyện, khoẻ khoắn, lạc quan. Chúng ta hãy phát hiện chúng và quý trọng chúng. Muốn vậy trước hết chúng ta phãi học để tận hưởng những niềm vui do xung quanh ta đem lại: đường phố, công viên, thư viện, dòng sông, núi non, viện bảo tàng, hoa, chim chóc, vẻ đẹp của những hành động của con người.

trích sách Sống Hạnh Phúc (Chương IV-phần 12) - Nguyễn Thừa Nghiệp

Chuyến đi từ thiện Trung tâm mồ côi Chùa Phước Thiện tỉnh Bình Thuận 28-04-2015



Địa điểm: Trung tâm mồ côi tại Chùa Phước Thiện
Địa chỉ: 310 Nguyễn Huệ, thị trấn Tân Minh, Hàm Tân, Bình Thuận

Sáng sớm ngày 28-04-15 nhóm "Hành Trình Từ Thiện" khởi hành từ TPHCM hướng ra xa lộ dọc theo quốc lộ 1, vượt qua thị xã Long Khánh đi thêm khoảng 50km nữa là đến xã Tân Minh-Hàm Tân, nhóm từ thiện chúng tôi gặp liền Chùa Phước Thiện ngay bên trái đường.



Thành lập 1972~73 lúc đó Chùa còn hoang sơ và được sự đóng góp từ thiện từ nhiều nơi gần 10 năm trước chùa được tu chỉnh cho đến hiện nay. Chùa có cổng xây cao khang trang, mặc dù bên trong vẫn đang còn dở dang công trình xây dựng 3 tượng Phât cao sắp tới. Sân chùa và Chánh Điện rộng thoáng mát. Nhóm cũng tranh thủ vào chánh điện thắp hương cầu nguyện cho bản thân và cho các trẻ đều khỏe mạnh mau lớn và giúp ích cho Chùa và cho xã hội.



Sư cô tiếp đón nhóm thật nồng nhiệt với bữa cơm trưa được chuẩn bị sẵn: Bánh bột lọc, bánh bèo, bún riêu, rau quả ,…Mặc dù đã quá trưa 13h ai nấy đều đói bụng nhưng việc đầu ưu tiên đối với chúng tôi cần làm là phát quà ngay cho các trẻ mồ côi đang ngồi xếp hang chờ đón đoàn.

Nhóm gửi cho Chùa 400kg gạo, dầu ăn, đường ,..cần thiết để nuôi dưởng các trẻ. Nhìn các em chia nhau từng miếng bánh ăn trong trật tự, thật là dễ thương. Theo lời Sư cô trụ trì Thích Nữ Như Hạnh kể: Chùa tiếp nhận vào nuôi dưởng tới 40 trẻ có nhiều hoàn cảnh khác nhau chủ yếu do gia đình bỏ từ lúc sinh ra thậm chí có trẻ mới cắt rốn 3 ngày đã bị bỏ trước cổng chùa. Sư Cô phải báo cáo chính quyền và xin lập thủ tục hồ sơ khai sanh nhập Chùa.

Trẻ nhỏ nhất 40 tháng tuổi và Trẻ lớn nhất cũng đã đi học lớp 12 và sau khi học xong trẻ hứa sẽ lên thành phố vừa tư đi làm 1 buổi vừa đi học. Các trẻ dưới sự đùm bọc của chùa cũng mạnh khỏe, thỉnh thoảng vài em bị sốt nóng thì được Sư Cô dẫn đi khám bệnh cho uống thuốc, các trẻ nhờ Sư cô dạy dỗ biết thương yêu giúp đỡ nhau, thỉnh thoảng cụng cãi lộn, đánh lộn nhưng rồi biết tự xin lỗi với nhau. Hàng tháng Chùa phải lo 3,5 tạ gạo cho các trẻ ăn và cũng nhờ sự nguyện cầu Phật độ và sự giúp đỡ từ các nơi nên Chùa cũng đủ gạo lo cho các trẻ ăn.

Sau khi Phát quà, nhóm ngồi vào bàn ăn bữa trưa mà Sư Cô đã chuẩn bị sẵn và trò chuyện xem các hình ảnh Chùa từ thời ban đầu cho tới hiện tại.

Đến hơn 15h nhóm xin phép chia tay với Sư cô với các trẻ lên đường ra biển Mũi Kê Gà tắm biển, nấu ăn,..đến chiều hôm sau quay về TP HCM.

Theo lời Sư Cô, hiện tại Chùa đang còn công trình dở dang xây 3 tượng Phật cao 20m dự định tới 19-05-2015 với kinh phí eo hẹp nên rất mong quý hảo tâm gần xa giúp đỡ ít nhiều, mọi kinh phí xin chuyển đến theo tài khoản Sư Cô Chùa như sau:
Nguyễn Thị Thành Nhân, số tài khoản: 4802205122995 - Ngân hàng Hàm Tân AGRIBANK

17/3/15

Chuyến đi từ thiện Trường nuôi dạy trẻ khuyết tật Mỹ Tho - Tiền Giang 15-03-2015



Trường Nuôi trẻ Khuyết Tật (Địa chỉ: TỔ 11 KP8 QL60, P.5, TP.MỸ THO, TIỀN GIANG trước đây từ 1990 trường chỉ là chuyên dạy trẻ khiếm thị và từ 2009 đến nay do ủy ban nhân dân tỉnh Tiền Giang quyết định chuyển thành trường nuôi trẻ khuyết tật nhận hổ trợ nuôi dạy tất cả các em bị khuyết tật,bại não,… từ khắp nơi trong tỉnh. Hiện tại trường có tất cả 27 cán bộ CNV chuyên trách. Theo lời Cô Linh (hướng dẫn đoàn đi đến các gia đình có trẻ bị khuyết tật bại não), trường vận động các gia đình có trẻ bị khuyết tật đến trường và được các cô dạy các kỹ năng sống căn bản kèm với các phụ huynh kềm cặp.


Dọc theo tuyến đường quốc lộ 50 và 60 khắp thành phố Mỹ Tho nhóm được cô Linh (giáo viên của trường) hướng dẫn tận tình đến với các gia đình để chia sẻ những phần quà tuy nhỏ (mì gói, gạo, nước mắm, đường,…) nhưng gửi gắm trong đó nhiều tình người. Chúng tôi ghé từng gia đình, thăm hỏi chia sẻ và động viên tinh thần tới từng hoàn cảnh khác nhau, có em do bại não thì không biết gì chỉ biết phá phách, không thể giao tiếp bình thường bằng lời nói chỉ nhờ vào ba mẹ chăm lo việc ăn uống ngay cả việc tiểu tiện. Các gia đình rất vui mừng đón tiếp niềm nỡ chân tình chất phát. Có em thì khiếm thính không nói được phải đeo thiết bị trợ thính, thật là đáng thương…


Sau 14h30 hoàn tất việc từ thiện, ai nấy đều đói và mệt nhoài và được cô Linh hướng dẫn chúng tôi đến quán ăn trưa tại Quán Chí Thành, đường Mậu thận, Thành phố Mỹ Tho. Nỗi mệt nhọc được bù đắp bằng những chén cơm canh chua cá thịt kho tộ thật thú vị. Sau 15h tạm biệt cô Linh, nhóm tiếp tục ghé vào Trại rắn đồng Tâm tham quan cắm trại, nấu chè bắp ăn chiều cạnh bờ hồ bằng những dụng cụ dã chiến mang theo. Nồi chè nấu xong sau 20 phút vừa mới múc ra chén chia cho các thành viên thì đã 17h, anh bảo vệ đi tuần nhắc nhở phải dọn lên đường sớm do trại đóng cửa lúc 17h, do vậy chúng tôi vừa dọn đi ra vừa cầm chén chè vừa ăn cũng thật nực cười vì chúng tôi đã không xác nhận giờ hoạt động của trại lúc vào cửa.
17h30 về đến thành phố, nhóm chúng tôi chia tay và trao đổi đôi chút về việc ngày nào đó còn phải ghé lại thăm trường và đến những trường hợp khó khăn khuyết tật khác mong bù đắp được những mất mát trong cuộc sống của những gia đình, những con người hiền lạnh chất phát của miền Tây Nam bộ.
Rất mong sao các em cũng sẽ nhận được sự đồng cảm, chia sẻ của tất cả các bạn gần xa để thấy rằng thế giới xung quanh các em vẫn còn có những tình thương yêu...


Tại gia đình bé Hữu Đạt


Tại gia đình bé Đăng Phi


Tại gia đình bé Ngọc Trâm


Tại gia đình bé Tuyết Vy


Tại gia đình bé Minh Đạt


Tại gia đình bé Anh Thư


Tại gia đình bé Kiều Oanh


Tại gia đình bé Tấn Phát



Tại gia đình bé Hữu Lợi